Câu chuyện Hành trình sự nghiệp của nghệ nhân nail Lê Đại Phát

“ Tự sự “ Bạn có thấy tôi thành công không ? nếu bạn trả lời có !, vậy ! bạn có thấy quá trình thành công đó không ?, Câu hỏi này tôi sẽ trả lời cho bạn, là “ KHÔNG “ . Gia đình tôi từ nhỏ hạnh phúc lắm,muốn gì được nấy, mọi thứ đủ đầy, nhưng rồi sự đủ đầy ấy cũng có lúc cạn kiệt nhanh chóng, nhà tôi phá sản và ba mẹ ly thân lúc tôi còn khá nhỏ, tôi sống với mẹ cùng anh trai và em gái, nhà tôi lúc này chẳng có gì ngoài 4 mẹ con, có gì ăn nấy , bán mọi thứ có thể để trả nợ và phải ở thuê nhiều năm. Nhiều lúc tôi tự hỏi bản thân : làm sao mày có thể vượt qua được điều này ! và rồi tôi tìm đến “ Vẽ “ những năm 2012 - 2013 , Vẽ mang lại cho tôi sự giải toả cảm xúc, gửi gắm đi những buồn phiền vào nét vẽ, đốt cháy thời gian để mong mọi thứ vào ngày mai sẽ tốt đẹp hơn , tôi vẽ ngày vẽ đêm, vẽ quên ăn quên ngủ, vẽ bằng cả sự nghiêm túc và đam mê, nhiều lúc như một đứa tự kỉ, ngồi trước gương vài tiếng chỉ để nhìn bản mặt của mình và hỏi, " giờ vẽ sao cho mình đẹp giống ở ngoài ta !, điều này thôi thúc tôi thi vào trường ĐH Mỹ Thuật Tp.HCM . Kết quả nằm ngoài mong đợi, tôi trượt năm đó.nhưng với Đam mê mãnh liệt, nó không cho phép tôi từ bỏ, tôi tiếp tục thi lại vào năm sau, và rồi, tôi lại trượt. Cuối cùng, thì Đam mê cũng chịu thua trước số phận, tôi từ bỏ mọi thứ vì gia đỉnh không còn khả năng cho tôi theo học và thi nữa. Tôi bắt đầu đi xin việc làm tại các xí nghiệp, lương thử việc của tôi lúc đó là 3.000.000 , làm được 1 tháng thì tôi xin nghĩ, bản thân cảm thấy mình ko thể cam chịu trước số phận này, tôi dùng hết phần tiền lương để mua dụng cụ vẽ , tự học , tự trau dồi mọi thứ từ Internet. sau 1 năm thì mọi thứ thay đổi khá nhanh, tôi có lớp vẽ đầu tiên tại nhà, kiếm được thu nhập từ việc dạy vẽ, tôi dùng nó tìm hiểu vào Tattoo , tôi đã lần đầu tiên mở được 1 phòng xăm, vài năm sau đó, tôi nhận dạy học tại nhà theo nhóm để nâng cao tay nghề vẽ cho các thợ nail tại Việt Nam vào những năm 2016 - 2017, lúc đấy ngành nail đơn giản lắm chứ không drama như bây giờ :)), và hiện tại tôi đã có riêng cho mình một trung tâm dạy nghề với hàng ngàn học viên đã tốt nghiệp ! Khung ảnh này chắc chắn sẽ không chứa hết được câu chuyện của tôi, nhưng bấy nhiêu điều này có thể là liều thuốc tinh thần, là động lực cho một ai đó đã và đang trong hoàn cảnh của tôi, phải biết cố gắng, phải biết vượt qua và phải có khát vọng nhìn thấy được thành công !
" Today must be better than yesterday "

Bài viết khác

Mẫu học viên vẽ Gel khổng tước